Danh mục chính

Tài liệu - Giáo án

Ảnh hoạt động

Link liên kết

5 điều Bác Hồ dạy

5 dieu

Những bài thơ hay và ý nghĩa

Thơ 20/11

XIN LỖI CHỒNG VÌ VỢ LÀ GIÁO VIÊN.

Xin lỗi chồng vì vợ là giáo viên
Cứ tưởng rằng con thuyền xuôi mát mái
Nhưng chồng ơi, tình đời sao ngang trái
Vợ giáo viên chồng cực đến trăm bề

Sáng đến trường giờ lên lớp lê thê
Vợ dạy hết lớp này sang lớp nọ
Trưa ở lại căn tin ăn tạm bợ
Con chẳng ai lo, lại đến tay chồng

Trưa nghỉ ngơi vất vưởng cũng chạnh lòng
Đầu giờ chiều, lại lo đến tiết
Vợ hòa mình cùng trò yêu mải miết
Bài học chưa hoàn thành, trò đợi ngày mai

Hoàng hôn buông trên nẻo đường dài
Vợ chạy nhanh lên đường về tổ ấm
Ở nơi ấy chồng, con đang trông ngóng
Nồi cơm chiều đã toả nóng mắt cay

Chén cơm vội vàng ăn chẳng kịp no ngay
Vợ lại phải soạn bài, mai lên lớp
Đổi mới, chủ đề, giáo dục chưa tính trước
Vợ cùng đồng môn phải mò mẫm khảo tra

Nửa đêm trường vợ mới trải mình ra
Người uể oải vì tháng ngày vất vả
Vợ giáo viên chồng "chẳng lo gì cả"
Chỉ lo kiếm tiền và thay vợ chăm con

Tháng năm qua cuộc sống vợ mỏi mòn
Thương chồng con nhưng biết làm sao được
Bởi yêu nghề thuở nhỏ từng ao ước
Vợ suốt đời bám đuổi một giấc mơ

Xin lỗi chồng vợ giáo viết vần thơ
Cùng chia sẻ và mong người thông cảm
Lỡ lấy vợ giáo viên người ơi, khổ lắm
Chẳng biết làm sao cho hạnh phúc đong đầy.

Thơ: Hồ Tịnh Văn.
Viết minh họa: Phạm Đức.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Khi mẹ là giáo viên

Mẹ chẳng bao giờ có được niềm vui
Đưa con đến trường những ngày quan trọng nhất
Khi con có niềm vui cũng là khi mẹ bận
Con luôn thiệt thòi khi có mẹ giáo viên.

Buổi tựu trường khai giảng đầu tiên
Mẹ thương lắm nhưng cũng thôi đành chịu
Áo mới, vở thơm con vẫn thường nũng nịu
"Mẹ đưa con đến trường, nay buổi học đầu tiên"    

Con lớn dần, con cũng hiểu mẹ hơn
Biết mẹ bận nên chẳng hề đòi hỏi
Con biết tự lo toan, con dần cứng cỏi
Vẫn thui thủi đi về khi không có mẹ ở bên.

Con thiệt thòi khi có mẹ giáo viên
Sớm, chiều, tối công việc bề bộn lắm
Như không có mẹ suốt một thời áo trắng
Bởi mẹ không thể ở bên con cả những lúc con cần.

Nhưng con có mẹ như một người bạn thân
Mẹ không tuổi trong cuộc đời đèn sách
Mẹ sẽ bên con cùng con vượt qua thử thách
Và mãi yêu con đến trọn cuộc đời mình./.

                                                Lê Thanh Hồng

 

 

 

 

Người Lái Đò

Tác giả: Ngọc Nghĩa
Suốt một đời đưa đón khách qua sông...
Ai còn nhớ người lái đò thầm lặng?
Vẫn ngược xuôi, dù gió mưa hay nắng!
Tiễn người đi... biền biệt chẳng về thăm?.

Vẫn lặng lẽ, bằng tất cả cái tâm...   
Vì sự nghiệp trồng người đầy cao cả!
Đôi dòng thơ, thay cho lời cảm tạ...
Chúc thầy cô luôn mạnh khỏe bình an.

Mong thầy cô... luôn hạnh phúc ngập tràn...
Nghĩa thầy trò suốt đời ghi khắc mãi!
Sau bao năm con trở về tìm lại...
Bến sông đây, người đưa đò giờ đâu?.

Dẫu thời gian... có làm bạc mái đầu...
Tình thầy trò chẳng bao giờ phai nhạt!
Bỗng trong lòng một nỗi buồn man mác,
Thầy cô đâu giữa trăm vạn nẻo đường?.
    
 
 
 

Thưa Thầy

    Thưa thầy, bài học chiều nay

    Con bỏ quên ngoài cửa lớp

    Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót

    Con hóa mình thành bướm và hoa

    Thưa thầy bài tập hôm qua

    Con bỏ vào ngăn khóa kín

    Mải lượn lờ theo từng vòng sóng

    Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin

    Thưa thầy, bên ly cà phê đen

    Con đốt thời gian bằng khói thuốc

    Sống cho mình và không bao giờ mơ ước

    Mình sẽ là ai? Tôi sẽ là ai?

    Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay

    Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng

    Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng

    Soạn bài trong tiếng ho khan

    Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn

    Sao con học hoài không thuộc

    Để bây giờ khi con hiểu được

    Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy

                                        Tạ Nghi Lễ

 

 

Cô ơi

    Rời mái trường thân yêu

    Bao năm rồi cô nhỉ?

    Trong em luôn đọng lại

    Lời dạy bảo của cô

    Ngày ấy vào mùa thu

    Bước chân em rộn rã...

    Cô không lời từ giã

    Xa trường tự lúc nào

    Em ngỡ như chiêm bao

    Cô về đâu, chẳng biết?

    Vẫn vang lời tha thiết

    Từ giọng cô dịu hiền

    Thời gian bước triền miên

    Cô chưa lần quay lại

    Chúng em nhớ cô mãi

    Mong thấy cô trở về

    Lúc xưa cô vỗ về...

    Nay chúng em khôn lớn

    Ngày rời trường gần đến

    Bao giờ gặp lại cô?!

                                      Thảo Thảo

 

Thầy và chuyến đò xưa

    Lặng xuôi năm tháng êm trôi

    Con đò kể chuyện một thời rất xưa

    Rằng người chèo chống đón đưa

    Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

    Bay lên tựa những cánh diều

    Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên

    Rời xa bến nước quên tên

    Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười

    Giọt sương rơi mặn bên đời

    Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông

    Mắt thầy mòn mỏi xa trông

    Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...

                                              Nguyễn Quốc Đạt

          
ĐỊA CHỈ
Lê Hóa – Tuyên Hóa - QB
(0232) 3...
Hỗ trợ kỹ thuật : (0232) 3825441
Trường Tiểu Học Lê Hóa
© Phát triển bởi VNPT Quảng Bình